Tiếng ho của Hàn Thời Yến đột ngột dừng lại.
Hắn rụt đầu từ cửa sổ xe ngựa vào, gần như chỉ trong chớp mắt đã lập tức khôi phục dáng vẻ chính trực nghiêm nghị của một vị quân tử. Hắn khẽ nâng mi mắt, nhẹ giọng đáp: “Ừm.”
Cố Thậm Vi không tiếp tục chọc thủng màn kịch ấy, nàng lo rằng Hàn Thời Yến sẽ thẹn quá hoá giận mà nhảy khỏi xe mất.
Ngày mai mà Biện Kinh lan truyền tin đồn Cố Thậm Vi của Hoàng Thành tư ngồi xe ngựa phi lễ Hàn ngự sử, vậy chẳng phải nàng sẽ cướp mất sự nổi bật của Cố Quân An sao?
Chuyện đó tuyệt đối không được!
Hàn Thời Yến lén nhìn Cố Thậm Vi, thấy vẻ mặt nàng đã khá hơn nhiều, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Trước tiên, đưa nàng về ngõ Tang Tử đã, trên người nàng có thương tích.”
“Chuyện của Lý Đông Dương và bức “Viễn Sơn đồ”, cứ giao cho ta. Ngô Giang tạm thời đã bắt Cố Quân An, nhưng nếu không có chứng cứ xác đáng, đến bình minh, Khai Phong phủ sẽ phải thả hắn ra.”
“Ta sẽ thừa thắng xông lên, ép Lý Đông Dương vạch trần vụ gian lận khoa cử! Chuyện này liên quan đến gốc rễ của triều đình, một khi phơi bày ra thì nước đổ khó hốt!”
“Dựa vào những gì ta biết về Quan gia, khả năng cao ngài sẽ cử thêm người thẩm tra, đến cả Vương phủ doãn cũng khó mà gánh vác nổi một mình.”
“Rổ bản thảo mà ngươi mang về, trong mắt đám võ quan các người, nó chỉ là thư tay của Lý Đông Dương. Nhưng trong mắt Ngự Sử đài bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852998/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.