Cố Thậm Vi nhìn cành đào rực rỡ trong tay, khẽ lắc đầu: “Ngươi chờ ta ở đây một lát, ta đi rồi sẽ quay lại ngay.”
Nàng nói xong liền nhét cành hoa trở lại vào tay Hàn Thời Yến.
Sau đó tung người nhảy vút ra khỏi Khai Phong phủ, phi thân lên lưng con ngựa đỏ thẫm rồi lao như tên bắn về phía phủ Cố gia. Hai nơi cách nhau không xa, gần như trong chớp mắt nàng đã đến nơi.
Nàng nhảy xuống ngựa, con chó hoang vàng từng lang thang ngoài ngõ nhận ra nàng, lập tức chạy nhào tới, quẫy đuôi vẫy vẫy trước mặt nàng.
Cố Thậm Vi đưa mắt nhìn về phía cửa lớn, thấy Cố Thập Ngũ Nương đang ngồi phịch trên bậc thềm, bên cạnh đặt hai cây đại chùy mới tinh. Nàng ta chống cằm, ngửa mặt nhìn trời, dáng vẻ như bị hóa đá, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Trong cố gia loạn cào cào, thỉnh thoảng có người ôm bọc đồ len lén thò đầu ra từ cửa hông rồi chuồn đi.
Thấy Cố Thậm Vi đứng trước cổng, mấy người kia lập tức nhét lại bọc hành lý, cắm đầu chạy càng nhanh.
Cố Thậm Vi chẳng buồn để tâm, cứ thế bước thẳng đến cửa chính, giơ chân đá nhẹ mông Cố Thập Ngũ Nương: “Đi thôi! Người ta còn biết lén lút rút lui, sao ngươi ngu đến mức không biết đưa mẫu thân mình về Hà Đông?”
Cố Thập Ngũ Nương như được giải huyệt, lập tức bật dậy, quay một vòng quanh Cố Thậm Vi.
“Ngươi còn linh hơn cả Bồ Tát nữa đó! Ta không đi lén lút, ta còn phải đợi ngươi cùng nhau đập nát cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853013/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.