Đại Ung triều sớm muộn gì cũng sẽ vì sự nhu nhược của Quan gia mà rơi vào tai ương diệt quốc.
Ngô Giang không nghĩ nhiều, nhưng Hàn Thời Yến thì không thể không nghĩ đến. Vào lúc then chốt này mà điều cả ba người bọn họ rời khỏi Biện Kinh, rõ ràng là Quan gia không muốn để bọn họ tiếp tục lật lại những vụ án cũ, khiến kinh thành rối ren long trời lở đất, khiến ông gặp khó dễ.
Ông ấy chỉ muốn rút về cái mai rùa của mình, giả vờ như thiên hạ vẫn thái bình, ca múa mừng vui.
Hàn Thời Yến bắt được ánh mắt của Cố Thậm Vi, lên tiếng: “Ta biết Cố thân sự phải đi phương bắc, cho nên không đến từ biệt. Chẳng hay Cố thân sự cũng biết Hàn mỗ cùng đồng hành chăng?”
Cố Thậm Vi chột dạ mỉm cười: “Ta dĩ nhiên cũng… như vậy!”
Hàn Thời Yến nhướng mày, vẻ mặt rõ ràng là không tin, song cũng không truy hỏi.
Hắn cảm nhận được không ít ánh mắt đổ về từ phía sau, liền nói: “Ngô Giang vốn quen thuộc địa hình biên ải, nên được đích thân chỉ định.”
“Lần này, người chủ động xin đi làm sứ thần đến Bắc Quan chính là Phó Ảnh Phó đại nhân. Phó đại nhân khéo ăn nói, lại vừa có dũng vừa có mưu, là bậc trọng thần có tiếng trong triều.”
“Đi cùng ông ấy với tư cách phó sứ là Triệu Cẩn, tam tử của Tề Vương, hiện nhậm chức ở Quốc Tín sở. Quốc Tín sở do Thừa Mật viện trực tiếp quản lý, tuy Triệu Cẩn tuổi còn trẻ nhưng lại là người am hiểu Bắc triều. Những
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853023/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.