Phó lão đại nhân tuy không màng chính sự, nhưng lăn lộn chốn quan trường bao năm, khi trầm mặt xuống vẫn toát ra vài phần uy nghiêm.
Song Hàn Thời Yến lại cười lạnh một tiếng nữa, hoàn toàn không bị khí thế kia áp chế: “Chi bằng Phó đại nhân giữ lại chút huyết khí cuối cùng ấy, để dành lúc tiến vào Bắc Triều mà dùng! Ngài cứ hồ đồ như thế, chẳng phải chỉ vì bất bình cho vị Thái tử đã khuất thôi sao?”
“Nếu kẻ dưới trướng y, ai ai cũng đều là hạng xương mềm gân yếu, muốn đem Đại Ung dâng hai tay cho người khác, vậy thì ta phải nói là hắn chết rồi cũng tốt!”
Con ngươi Phó lão đại nhân bỗng nhiên co rút, sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên giận dữ lạ thường!
Ông run rẩy đưa tay chỉ vào Hàn Thời Yến, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Tiểu tử, ngươi dám! Thân là Ngự Sử, không phò trợ chính thống! Là huynh đệ của y, lại không cứu lấy huyết thân! Thiên gia vô tình như nước, lão phu không dám trách. Nhưng ngươi làm sao có thể nói ra lời lạnh lùng ‘chết rồi cũng tốt’ như vậy được?”
Cố Thậm Vi nhìn Phó lão đại nhân, thấy tay ông run đến mức khó lòng khống chế, không khỏi lắc đầu khẽ thở dài.
Nàng lặng lẽ thò vào tay áo, mò ra một viên thuốc được bọc sáp, nghĩ thầm nếu lão nhân thật sự bị Hàn Thời Yến chọc tức đến hộc máu mà chết, nàng còn có thể nhân lúc cuối cùng nhét thuốc vào cứu một mạng.
Hàn Thời Yến chăm chú nhìn Phó lão đại nhân. Tuy lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853639/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.