Hàn Thời Yến vừa nói vừa tuôn hết suy nghĩ trong lòng ra một lượt.
Người khác có thể không theo kịp mạch suy nghĩ nhảy vọt của hắn, nhưng Cố Thậm Vi thì nhất định có thể.
“Còn có một điểm rất dễ bị bỏ qua…” Hàn Thời Yến nói, rồi ghé sát đến bên tai Cố Thậm Vi, hạ giọng xuống đến mức thấp nhất, “Cố thân sự có từng nghĩ đến, liệu Miên Cẩm có biết thân phận thật của Sở Lương Thần không? Cho dù trước đây nàng ta không biết, nhưng khi Sở Lương Thần giả chết rút lui, nàng ta lại chứng kiến cảnh tượng kỳ dị với vô số rắn như vậy, liệu có hiểu ra điều gì chăng?”
Cố Thậm Vi nghe vậy, trong lòng khẽ lay động.
Nàng vừa đọc đến phần hồ sơ có nhắc tới người điều khiển rắn, lập tức liên tưởng đến Lâm Độc Bà và Sở Lương Thần.
Như vậy, khi Miên Cẩm nhìn thấy Sở Lương Thần bị đàn rắn cắn đến mặt mũi biến dạng, nàng ta hẳn cũng sẽ liên tưởng đến người điều khiển rắn có khuôn mặt tương tự, cùng thuộc một giáo phái.
Nếu Miên Cẩm biết, vậy thì nàng ta hẳn đã sớm nhận ra Sở Lương Thần chỉ là giả chết.
Mà nếu Miên Cẩm biết rõ điều đó, thì tại sao nàng ta lại để yên cho hắn sống sót, thậm chí còn để hắn mang thỏi vàng đó đến Khai Phong phủ, kéo phăng tấm màn che giấu vụ án mất thuế ngân năm ấy?
Cố Thậm Vi xâu chuỗi lại mọi chuyện, ánh mắt sáng lên, nhìn thẳng vào Hàn Thời Yến: “Ý ngươi là, Miên Cẩm chưa chắc đã đồng tâm hiệp lực với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853645/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.