Làm sao lão có thể thốt ra bốn chữ “bệnh cũ tái phát” đầy khí thế như vậy mà không biết xấu hổ chứ!
Cố Thậm Vi trong khoảnh khắc không biết phải nói gì, vừa rồi nàng còn thoáng giật mình, lo lắng Phó lão nhân bị Hàn Thời Yến mắng cho tức chết rồi cơ đấy!
Không ngờ, người ta còn biết diễn hơn cả Thang nhị lang!
Thang nhị lang chỉ diễn cảnh đưa tiễn người khác, còn lão đầu này thì diễn luôn cả cảnh tiễn chính mình.
Thấy ba người đi theo vào đều mở miệng chuẩn bị phản bác, Phó lão đại nhân vội xua tay: “Các người nghe lão phu một lời đã.”
Ông thở dài một tiếng, ngồi xuống ghế, sau đó giơ tay lên, thuần thục đấm đấm lên đầu gối mình.
“Đây không phải lần đầu tiên lão phu xin từ quan. Khi điện hạ băng hà, ta đã từng xin từ chức. Nay triều đình đổi mới, như đám cựu thần Đông Cung chúng ta sớm đã không còn chốn dung thân.”
“Chẳng qua là Quan gia thấy mình đã già, lo lắng sau này chỉ còn một mình Triệu Thành kế vị, toàn bộ triều chính sẽ biến thành chốn mẫu tử họ độc quyền, nên mới để mấy lão thần chúng ta ở lại chiếm vị trí mà thôi.”
“Lòng lão phu đầy oán giận. Tuy Thái tử không có tài trị quốc an bang, nhưng cũng là người có thể giữ vững giang sơn. Tính tình y nhu nhược, tuyệt không thể làm ra chuyện nghịch luân giết cha cướp ngôi. Rõ ràng là trúng kế người khác.”
“Chỉ là thắng làm vua, thua làm giặc. Giờ lão phu có nói gì cũng vô dụng.”
Lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853647/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.