Kẻ áo đen nghiến răng ken két: “Nếu ta không nghe theo ngươi, ngươi định làm gì?”
Cố Thậm Vi nhún vai, vẻ dửng dưng: “Chẳng qua chỉ là giết thêm một thích khách mà thôi. Dù sao cũng đã giết nhiều như vậy rồi, chôn ngay dưới chân ngươi cũng chẳng sao. Thêm ngươi cũng không nhiều, thiếu ngươi cũng chẳng ít. Đến lúc đó ta sẽ nhớ đeo cho ngươi một chuỗi Phật châu ở cổ tay.”
“Ừ, để chứng minh ngươi là người Tây Hạ, tiện cho việc xử lý hậu sự. Yên tâm đi!”
Yên tâm cái quỷ!
Kẻ áo đen trừng mắt nhìn Cố Thậm Vi, ánh mắt rực lửa: “Mật tín của Hoàng Thành tư là giả! Ngụy Trường Mệnh cố ý lừa người, nói Tiêu Vũ là hoàng tử Bắc Triều! Nếu không phải toàn bộ hoàng cung Bắc Triều đều mù cả mắt, thì sao lại gọi một nữ tử là hoàng tử chứ?”
“Dụ chúng ta đến giết Tiêu Vũ, với ngươi chẳng những chẳng có lợi lộc gì, mà còn rước họa vào thân. Dù sao bọn ta cũng là người Đại Ung, nếu để người Bắc Triều biết được…”
Nói tới đây, kẻ áo đen nghẹn lời, không thể thốt nên lời.
Nàng chợt nhớ tới lời Cố Thậm Vi ban nãy, sẽ giả dạng bọn họ thành người Tây Hạ, rồi dứt khoát đổ hết tội lỗi lên đầu bọn họ.
“Dù sao sát thủ chết thay có bị bắt cũng không thể khai ra, cho nên từ đầu người ngươi nhắm tới chính là ta, chứ không phải ai khác. Nhưng làm sao ngươi biết ta đang ở gần đây, mà đêm nay chắc chắn sẽ xuất hiện?”
Cố Thậm Vi không trả lời, chỉ khẽ nhún
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853663/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.