“Người này không giống với kẻ đã cắt cổ, rõ ràng chỉ là tay mơ. Những kẻ ra tay với thi thể kiểu như thế này, nếu không phải là có sở thích đặc biệt, thì chính là mang mối thù sâu tựa biển.”
Cố Thậm Vi vừa nói, vừa đưa mắt nhìn về phía Lưu Phù.
Nàng chỉ biết tên A Mộc kia là một trong Tứ Đại Kim Cương dưới trướng Lưu Phù, còn về lai lịch quá khứ của hắn thì không rõ, thành ra cũng khó đoán được hắn có thù oán với ai hay không.
Lưu Phù thì sắc mặt trầm trọng, lắc đầu.
“A Mộc dù có thù oán, thì cũng phải ở Bắc triều mới đúng. Đây là địa phận Đại Ung, hắn chẳng quen biết một ai, lấy đâu ra thù địch?”
Cố Thậm Vi nghe vậy thì bật cười lạnh.
“Nếu hắn thật sự quen nửa người ở đây, thì còn có thể an ổn làm việc dưới trướng Lưu đại nhân sao? Ngay cả hoàng đế các ngươi gặp hắn cũng phải gọi một tiếng Mộc Thiên Sư.”
“Chẳng lẽ chỉ có mỗi ngươi có chân? Hay kẻ thù của A Mộc đều bị chặt tay chặt chân hết cả rồi?”
Lưu Phù nghẹn họng, trong lòng phẫn nộ, rõ ràng người của bọn họ chết ở đất Đại Ung, là phía Đại Ung đuối lý! Trước đó cả đám bị đánh thuốc ngã gục, Gia Luật Vũ suýt nữa còn bị g**t ch*t, hắn đã chuẩn bị cả bụng lời chất vấn để đối mặt với Hàn Thời Yến.
Ai dè Nhị công chúa đúng là… đúng là đồ thật thà đến mức làm người ta nghẹn lời!
Vừa gặp đã nhận định Cố Thậm Vi là “ân nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853669/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.