Tên tiểu binh Bắc triều kia vừa nói, vừa giận dữ nhổ một bãi nước bọt lên thi thể A Mộc nằm trên ghế mổ heo.
Một bãi nước bọt kia nhổ ra gọn gàng, nhanh, độc, thẳng tắp không lệch đi đâu, rơi đúng ngay trên sống mũi của thi thể, mà những người xung quanh còn chưa kịp phản ứng.
Lưu Phù trông thấy vậy, lập tức giơ tay tát cho tên tiểu binh một cái bạt tai. Thế nhưng hắn lại ngẩng cổ, cứng cỏi ngẩng đầu nhìn thẳng, cười lạnh thành tiếng:
“Hôm nay cho dù ta có phải chết cũng chết không hối hận. Ta không biết là vị anh hùng nào đã g**t ch*t được tên cẩu tặc A Mộc. Nhưng nếu ta còn sống, năm nào ta cũng sẽ lập bài vị trường sinh ở nhà để tạ ơn người đó.”
Thân hình Lưu Phù cứng đờ, chỉ hận không thể nhổ luôn một bãi nước bọt vào mặt tên tiểu binh kia cho hả giận.
Không ai cấm ngươi cứng đầu, nhưng cứng đầu thì về nhà đóng cửa mà cứng đầu chứ! Sao lại dám ở trên đất địch mà ngạo nghễ đến xấu hổ như thế, đúng là…
Lưu Phù cảm thấy mặt mình như bị lửa đốt, cái tát ngược này đúng là khiến hắn choáng váng đầu óc!
Hắn đang nghĩ ngợi lung tung, thì bỗng nghe thấy một giọng nói mà hắn căn bản không muốn nghe chút nào vang lên bên cạnh: “Lưu đại nhân phải xin lỗi Cố đại nhân mới phải, khi nãy lời nói của ngài vừa châm chọc vừa mỉa mai, thật không có phong độ quân tử!”
Lại đến rồi! Lại đến nữa rồi!
Lưu Phù hận không thể khóc rống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853670/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.