Trong khoảnh khắc vẻ mặt Ngô Giang thay đổi kịch liệt, toàn thân run rẩy như bị sét đánh, cảm thấy khắp người tê dại, như có vạn con kiến cùng lúc gặm nhấm từng thớ thịt.
Dù có ngốc đến đâu, hắn cũng hiểu ra Mã Hồng Anh đang làm gì.
Nàng muốn hắn sống!
Ngô Giang ngoái đầu hét lớn về phía Mã Hồng Anh: “Mã Hồng Anh! Nếu nàng chết, ta sao có thể một mình sống tiếp?!”
Cánh tay trái của Mã Hồng Anh đã không còn cử động được, buông thõng bất động bên hông, nhưng cánh tay phải vẫn vung đại chùy như mãnh hổ lồng lên, khí thế không hề suy suyển. Toàn thân nàng từ đầu tới chân đã nhuốm đầy máu, hình dung chẳng còn nhận ra nữa.
Gã thần tiễn, người từng theo hắn bao năm, trường cung đã gãy gọn làm đôi, đôi tay vì kéo dây cung quá độ mà da thịt nứt toác, lộ cả xương. Thế nhưng, hắn vẫn không ngừng tay, vung đại đao trong tay liên tục chém xuống từng kẻ địch trước mặt.
Những điều Ngô Giang có thể nghĩ đến, những người thông minh như bọn họ lẽ nào lại không hiểu?
Nhưng họ vẫn lựa chọn, vì non sông cẩm tú này, quyết tử chiến đến cùng.
Tay Ngô Giang không dừng lại, nhưng nước mắt đã thấm đẫm vạt áo. Hắn sao có thể sống sót?
Bao nhiêu huynh đệ đều đã ngã xuống, sao hắn có thể sống tiếp một mình?
Dù có quay về đem được viện binh đến thì đã sao? Không kịp nữa rồi. Hoàn toàn không kịp nữa rồi!
Ngô Giang vừa nghĩ vừa nghiến răng, cố gắng kéo dây cương xoay ngựa.
Nhưng con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853676/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.