Ngô Giang vừa nói, vừa đưa tay ra khẽ khua về phía bầu trời, nơi có ngôi sao mai sáng nhất đang treo lơ lửng giữa màn đêm.
Hắn quay sang Cố Thậm Vi, khẽ mỉm cười: “Hồi đó Hồng Anh rất thích trò bắt sao như vậy. Nàng nói trên trời mỗi một vì sao đều là một linh hồn anh dũng tử trận vì Đại Ung. Nàng cứ kiên trì bắt mãi như thế, một ngày nào đó sẽ bắt được một vị chiến thần.”
“Rồi sẽ dẫn dắt Đại Ung chúng ta, tay đấm phương Bắc, chân đạp Tây Hạ, không chỉ lấy lại mười sáu châu U Vân, mà sẽ còn như Thủy Hoàng nhất thống thiên hạ.”
“Chúng ta cứ thế đánh ngược lên phương Bắc, đánh đến tận cùng, lúc đó Đại Ung ta sẽ trở thành quốc gia hùng mạnh nhất.”
“Ngươi chắc chắn lúc đó trong tay Gia Luật Tầm cầm chính là quốc tỷ của Đại Ung, là khối ngọc tỷ đã biến thành chim sẻ bay đi trong vụ án Phi Tước ba năm trước?”
Ngô Giang gật đầu một cách dứt khoát: “Tuyệt đối không sai. Khối ngọc tỷ đó, dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra.”
“Hồi nhỏ ta từng tè lên ngọc tỷ ấy, vì chuyện đó mà phải làm trâu ngựa cho Hàn Thời Yến suốt một tháng, hắn mới chịu giúp ta che giấu. Một tháng ngắn ngủi thôi mà hắn ăn sạch tiền lương một năm của ta, đến mức ta đau răng nửa tháng… Bảo ta không nhận ra sao được!”
Khóe miệng Cố Thậm Vi khẽ giật. Tên Hàn Thời Yến kia bây giờ trông đạo mạo, đường hoàng, ai ngờ hồi nhỏ lịch sử của hắn chỉ gói gọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853677/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.