Cố Thậm Vi đang nói thì nhận ra Hàn Thời Yến im lặng hồi lâu, không khỏi quay đầu nhìn sang hắn.
Lại thấy Hàn Thời Yến đang nhìn nàng đờ đẫn xuất thần, nàng giơ tay lên vẫy vẫy trước mặt hắn: “Ta có điểm huyệt ngươi đâu!”
Hàn Thời Yến bừng tỉnh, vành tai ửng đỏ, vội vén rèm xe nhìn ra bên ngoài.
Chỉ liếc một cái liền lập tức buông rèm xuống, ngay sau đó hắn ôm đầu, cúi rạp người xuống.
Cố Thậm Vi còn đang thấy lạ, thì đột nhiên thấy một trận cuồng phong ập tới, rèm xe bị thổi tung lên tơi tả, rồi một lão giả lưng hùm vai gấu lao thẳng đến.
Rắc!
Cố Thậm Vi nghe thấy cỗ xe phát ra một tiếng k** r*n thê thảm, rung mạnh một cái, lại nghe thấy tiếng hí thảm thiết của ngựa phía trước…
Chưa kịp nhìn rõ mặt người mới đến, thì đã thấy lão giả như mãnh hổ ấy vươn tay ôm chặt lấy đầu Hàn Thời Yến, giáng liên tục vào lưng hắn: “Tiểu tử giỏi lắm! Giỏi lắm! Ngươi thật sự có bản lĩnh rồi đấy! Còn lăn lộn trở thành tên ‘giặc cắt đất’ mà lão tử ta ghét nhất nữa chứ!”
Tiếng gào lớn như chuông đồng, vang dội đến mức đầu óc người nghe cũng ong ong.
Nhìn bộ dạng Hàn Thời Yến thuần thục che đầu né đòn, Cố Thậm Vi khẽ co giật khóe môi, nhân lúc Ngô lão tướng quân còn chưa để ý đến nàng, liền nhanh chóng lách mình trốn ra cửa xe… Nhưng vừa mới thò đầu ra thì cảm thấy thắt lưng bị siết lại.
Một bàn tay khổng lồ đã túm nàng kéo trở về trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853679/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.