Rạng sáng, mặt trời nhô lên từ phương Đông, tiếng gà gáy vang dội khắp nơi, báo hiệu khởi đầu của một ngày mới.
Vừa tiến gần Bắc Quan, cả gió xuân dường như cũng trở nên rét buốt.
Trên trời lũ quạ đen bay lượn, thỉnh thoảng lại ré lên mấy tiếng chát chúa chối tai.
Hôm ấy, sau khi bọn họ bị tập kích ở Tùng Mao Lĩnh, vừa sáng ra liền lập tức lên đường, thúc quân chạy nhanh nhất có thể. Mới chỉ nửa ngày đã gặp được quân biên giới đến đón. Người dẫn đầu không ai khác chính là nhị ca của Ngô Giang – Ngô Phụ.
Dung mạo Ngô Phụ quả thực tuấn mỹ phi phàm, môi hồng răng trắng, lưng hùm eo ong, tay cầm một cây trường thương tua đỏ rực rỡ. Hình tượng ấy hệt như tướng quân thiếu niên trong những quyển sách tranh lưu hành ở Biện Kinh, người thường bị nữ chính hành hạ cho sống dở chết dở.
Cố Thậm Vi nhìn Ngô Phụ phía trước cười tươi như gió xuân, ghé đến bên cửa sổ, nói với Ngô Giang đang cưỡi ngựa cạnh mình: “Ca ca ngươi cười từ nãy đến giờ mà mặt không mỏi sao? Hôm nay gió lớn thế kia, hắn mở miệng hứng nhiều gió vậy, lát nữa không sợ bụng nổ tung à?”
Nhờ có Ngô Phụ dẫn quân hộ tống, dọc đường quả thật an ổn vô cùng, đừng nói thích khách, ngay cả ăn cá cũng không gặp xương.
Đoàn sứ giả vốn đang căng thẳng cảnh giác từng cọng cỏ ngọn cây, giờ cũng dần thả lỏng trở lại.
Ngô Giang nghe vậy, không nhịn được mà bắt chước khỉ chắp tay vái Cố Thậm Vi: “Cố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853678/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.