Trong chớp mắt, sứ đoàn Đại Ung rối loạn cả lên. Đám tráng hán trong đội hộ vệ vừa chửi bới vừa xắn ống quần, dốc sức tìm sâu!
Gia Luật Tầm nhìn một rừng lông chân đung đưa trong gió đêm, cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều khó chịu!
Đám người Đại Ung chết tiệt này… đúng là mắc bệnh hết rồi!
Hắn vừa nghĩ vậy, vung roi dài lên định rút lui, nhưng vừa mới xoay người lại thấy Cố Thậm Vi đứng ngay sau lưng.
Nàng đứng đó, trong tay là một thanh trường kiếm ánh thép lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như dao, “Tiểu vương gia hạ độc trùng với chúng ta, giờ lại muốn bỏ đi mà không nói một lời giải thích sao? Nếu có người bị cắn, mong tiểu vương gia giao ra giải dược!”
Gia Luật Tầm gần như không tin nổi vào tai mình, loại vu khống trắng trợn đến thế mà người Đại Ung cũng dám mở miệng nói ra?!
“Các người điên rồi sao?! Độc trùng gì chứ? Bản vương phải ngu đến mức nào mới tự mình xông tới để hạ độc các ngươi?”
“Các người có bằng chứng gì mà cứ thế đổ lên đầu bản vương? Đại Ung bất tài, ngay cả côn trùng Bắc Triều cũng không chống nổi, vậy mà dám vu vạ cho ta? Đúng là láo xược!”
Phía bên kia, động tĩnh đã lớn đến mức Lưu Phù và Gia Luật Vũ cũng thở hổn hển chạy tới.
Gia Luật Vũ vừa nghe được lời hắn nói, sắc mặt liền đen như đáy nồi, giơ nắm đấm lên, mắng thẳng:
“Ca ca cho rằng lời ta nói ban ngày chỉ là gió thổi bên tai sao? Hiện giờ không phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853692/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.