Ngô Giang nghe vậy liền gật đầu mạnh mẽ, cái đầu hắn sưng vù cả lên, khiến Cố Thậm Vi nhìn mà tim như nhảy lên tận cổ, sợ rằng cái cổ ấy không gánh nổi sức nặng của cái đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể “rắc” một tiếng, rồi cái đầu tròn như viên thịt lăn lông lốc ra ngoài.
“Mai sau khi ra chiến trường, hãy xem quân Đại Ung ta đường đường chính chính chém chết tên cẩu tặc ấy!”
Bên cạnh, Hàn Thời Yến nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm, giơ ngón cái về phía Ngô Giang: “Quang minh lỗi lạc, chính là khí độ của bậc quân tử!”
Ngô Giang vừa nghe được chữ “quân tử” thì phấn chấn trong một thoáng, nhưng ngay sau đó lại đấm đấm hai đùi mình: “Thế thì chẳng biết đến kiếp nào mới được! Ta nhìn cứ tên cẩu tặc đó là nuốt không trôi cục tức. Hay là đợi đến nửa đêm, ta hóa trang thành quỷ dọa hắn hồn bay phách lạc một trận?”
Vừa nói hắn vừa chỉ vào cái đầu chẳng khác gì quỷ quái của của mình, không phải là cơ hội ông trời ban cho đấy sao?
Ánh mắt Cố Thậm Vi bỗng lóe lên, ghé đầu lại gần Ngô Giang.
“Có mấy võ tướng lại sợ ma chứ? Chiêu này chỉ dọa được mấy thư sinh yếu vía thôi! Ngược lại ta có một kế, vừa có thể lôi được thích khách ẩn mình giữa chúng ta ra, lại khiến cho Gia Luật Tầm ăn không tiêu, gánh chẳng nổi!”
Đôi mắt Ngô Giang lập tức sáng rực, chẳng biết trong đầu đang tưởng tượng ra thứ gì, chỉ cười khà khà đầy vẻ gian tà!
Ngồi trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853691/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.