Lòng mong mỏi được bay về Vương Đô của Lưu Phù lộ rõ ngoài mặt, dọc đường đoàn xe Bắc Triều như thể có người đánh trống trận sau lưng, bánh xe chạy đến mức văng cả ra mấy cái.
Sứ đoàn Đại Ung thì vì sự xuất hiện của Gia Luật Tầm mà nghẹn một bụng tức, âm thầm ganh đua, đến bước chân cũng b*n r* tia lửa.
Trong cục diện này, đừng nói là dò xét năm người kia, ngay cả việc đi nhà xí cũng phải chạy.
***
Cố Thậm Vi vén nhẹ rèm xe nhìn ra ngoài, thấy Vương Đô của Bắc Triều so với Biện Kinh thì kém xa về sự phồn hoa và thanh nhã, cả phong cách đều mang vẻ thô lỗ đặc biệt.
Chỉ một quãng đường ngắn từ cửa thành vào tới trạm dịch, mà cảnh tượng nam nhân vạm vỡ ẩu đả đụng phải ba lần, thiếu phụ cường tráng đánh chồng thấy bốn lần, đám người xắn tay áo, mặt đỏ tía tai cãi cọ thì không dưới năm lượt.
Tiếng nói bô bô, dồn dập như pháo rang, cả con phố tựa như một nồi đậu phộng rang.
Cố Thậm Vi nhìn mà hứng thú dạt dào, ven đường toàn là tiệm bán canh dê, bánh nướng thịt dê, chẳng khác mấy với trong thành Biện Kinh. Ở đây cũng thịnh hành việc treo bò dê tươi trước cửa tiệm, dựng cổng vòm hoa, treo cờ rượu…
Lại có những cô nương mặc áo lông dê, tóc tết bím to bản, giọng hô rao hàng ngân nga như hát!
Cả bầu trời Vương Đô như phủ đầy hương thịt nướng thơm lừng.
Cố Thậm Vi khẽ hít một hơi, nhạy bén cảm nhận được một ánh nhìn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853695/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.