Xe ngựa chạy thẳng đến trước cửa dịch quán mới dừng lại.
Cố Thậm Vi đứng trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn về phía đông, từ chỗ này có thể thấy được từng dãy mái ngói nối tiếp trong hoàng cung Bắc Triều.
“Cố đại nhân! Ta về cung trước để bẩm báo với mẫu hậu và hoàng hậu nương nương. Đợi mọi chuyện ổn thỏa, ta sẽ quay lại tìm nàng ăn thịt dê nướng nhé. Vài hôm nữa ta thành thân rồi, đến lúc đó nhất định nàng phải đến dự lễ cưới đấy.”
“Phu quân ta có một thanh kiếm, là do đại tông sư rèn kiếm lợi hại nhất triều ta đúc thành. Đến khi đó so với kiếm của Cố đại nhân xem ai hơn ai!”
Cố Thậm Vi nghe lời Gia Luật Vũ nói, mỉm cười gật đầu: “Nhất định sẽ đến.”
“Gió chiều nào theo chiều ấy như vậy, không biết còn tưởng Cố Thậm Vi là phụ thân của ngươi. Gia Luật Vũ, đừng quên ngươi là công chúa Bắc Triều!”
Gia Luật Vũ đang vui vẻ trò chuyện với Cố Thậm Vi, chợt nghe thấy giọng điệu âm trầm của Gia Luật Tầm bên cạnh thì lập tức quay đầu lại, bực mình đáp: “Phụ thân ta cũng là phụ thân ngươi, ngươi đến cả phụ thân mình cũng không nhận ra, còn dám mở miệng nói mấy lời như vậy sao?”
“Cố đại nhân cứu ta, ta nói mấy câu cảm ơn thì đã sao?”
“Ngươi không cử thì không cử thôi, chẳng liên quan gì đến ăn uống đánh giặc cả. Ngươi đã móc mỉa cả đường rồi. Lưu đại nhân quen chiều chuộng ngươi, ta thì không.”
Gia Luật Tầm tức đến tím cả mũi, trừng mắt lườm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853696/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.