Cuộc đàm phán mới bắt đầu đã rơi vào bế tắc, Lưu Phù nghĩ thầm, ánh mắt tha thiết nhìn về phía tiểu hoàng đế.
Bệ hạ ơi, hỏng rồi! Lá bài tẩy bị đối phương nhìn thấu như lòng bàn tay, bọn chúng chỉ liếc qua đã thấy rõ chúng ta chỉ là cọp giấy muốn nhân cơ hội vơ vét mà thôi!
Tiểu hoàng đế mang nặng tâm sự, trông thấy bộ dạng vô dụng của Lưu Phù, cũng chẳng hề có ý định tự mình lên đỡ chiêu, bởi hắn biết, có đổi là hắn thì cũng chẳng khá hơn là bao.
Hắn suy nghĩ, rồi nghiêng tay về phía trái ra hiệu cho Lưu Phù lui xuống.
Trong lòng Lưu Phù nhẹ nhõm hẳn, tạ trời tạ đất! Tân hoàng đúng là người duy nhất trong dòng họ Gia Luật chịu nghe lời khuyên, không phải dạng đầu trâu mặt ngựa!
Nếu đổi thành Gia Luật Vũ thì khác gì cưỡi hổ hai đầu, mà đầu nào cũng bướng! Một là vô lý cãi cùn, keo kiệt đến nỗi đắc tội tổ tiên người ta mười tám đời; hai là bướng theo hướng ngược lại, đến cả cái quần xà lỏn của Bắc Triều nàng ta cũng có thể cởi ra tặng đi, chẳng màng người nhận có muốn hay không!
Gia Luật Tầm thì không bướng cả hai đầu, vấn đề là sau trận Loạn Thạch nọ, hắn ta đã quên mình họ Gia Luật, cứ ngỡ mình là họ Gia Cát, tự xưng tự hiệu là Khổng Minh… Trong bụng đầy mưu kế ngốc nghếch, đánh đâu thua đó, càng đánh càng bại… Bại rồi thì lại bảo “Gia Luật Khổng Minh vừa mới chợp mắt một chút”…
Cái vẫy tay ban nãy chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853709/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.