Lúc rời khỏi hoàng cung, trời đã xế chiều.
Cố Thậm Vi ngồi trên lầu nhỏ cao nhất của dịch quán, từ khung cửa sổ nhìn ra ngoài, xa xa có thể thấy được phủ Nam Vương chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ.
Rượu của phương Bắc nồng vô cùng, mới vừa vào miệng đã khiến người ta sặc đến mức huyết mạch sôi trào!
Cố Thậm Vi nâng chén nhấp một ngụm, thu ánh nhìn lại rồi quay sang Hàn Thời Yến đang đứng bên cạnh hóng gió mát. Trong phòng náo nhiệt ồn ào, đến cả Tôn tướng quân xưa nay mặt lạnh như tiền cũng hiếm hoi nở được một nụ cười.
Ông ta thậm chí còn mua hai cây kẹo hồ lô từ tay gã bán rong trước cổng dịch quán, không nói không rằng nhét vào tay Hàn Thời Yến và Cố Thậm Vi.
Cố Thậm Vi nghĩ ngợi, đặt chén rượu xuống, cầm lấy cây kẹo, không hề do dự cắn một miếng lớn. Hình dáng cây kẹo là một con cá chép vàng, phần đuôi được tỉa đường tinh xảo đặc biệt. Cắn một cái, vụn đường rơi đầy vạt áo.
Nàng cúi đầu nhẹ nhàng phủi đi vụn đường, thì nghe thấy giọng Tôn tướng quân nghèn nghẹn, dường như xúc động vô cùng:
“Lão Tôn ta làm thị vệ bao nhiêu năm nay, hôm nay nhờ phúc của Hàn đại nhân, cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực một lần! Cái tên trời đánh Phó đại nhân kia, lần đầu nhìn thấy Lưu Phù, tim lão Tôn ta như chết lặng! Mà giờ lão lại sống lại rồi!”
“Ta hận a! Sao ta lại họ Tôn chứ! Họ Tôn chẳng phải là… làm Tôn tử người ta à!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853710/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.