Cố Thậm Vi cúi đầu xuống, trông thấy trong lòng bàn tay Hàn Thời Yến đặt một cây trâm đen nhánh.
Cây trâm ấy toàn thân xanh đen như mực, được chạm khắc thành hình thanh kiếm, nhìn kỹ lại thấy khá giống với thanh kiếm nàng đang đeo bên hông. Ở giữa thân trâm còn có hai chữ nhỏ được khắc vào: Trường Minh.
Người đời gọi kiếm của nàng là Đệ nhất hung kiếm, thế mà tên thật của kiếm lại là “Trường Minh”.
Thấy Cố Thậm Vi hơi ngẩn ra, Hàn Thời Yến bèn đưa tay ra, làm bộ như tiện tay: “Mấy hôm trước ta trông thấy ở chợ, cảm thấy rất hợp với nàng. Hai chữ Trường Minh là ta dùng dao nhỏ khắc vào. Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở Hàn Xuân lâu, tiên sinh kể chuyện họ Chúc có nhắc đến lai lịch thanh kiếm của nàng.”
“Không đáng bao nhiêu bạc, cứ coi như đổi lấy kẹo lê của nàng vậy.”
Cố Thậm Vi đưa tay ra nhận lấy. Vật kia không rõ là làm từ chất gì, chẳng giống vàng, chẳng giống ngọc, lại cũng chẳng giống gỗ, nắm trong tay thì mát lạnh.
Nàng cúi đầu, cầm lên xem xét một hồi, không nhịn được lẩm bẩm: “Mấy hôm trước ngươi đã tiên đoán được ta có cả một thùng kẹo lê ăn không hết rồi à?”
“Ngươi còn làm Ngự Sử gì nữa, phải làm Quốc Sư mới đúng!”
Vừa nói, nàng vừa xoay cây trâm giữa ngón tay, rồi như làm ảo thuật, chợt giấu biến nó vào tay áo. Sau đó nàng giơ hai tay lên trước mặt Hàn Thời Yến, bàn tay trống không, tươi cười nói:
“Ta rất thích, đa tạ Hàn đại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853711/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.