“Ầm!”
Cánh cửa trông có vẻ chẳng mấy chắc chắn lại lần nữa rung lắc, bụi xám quanh mép cửa lả tả rơi xuống theo tiếng chấn động.
Cố Thậm Vi nhìn chăm chú, rồi vươn tay kéo lấy Ngụy Trường Mệnh, giật hắn lui về sau mấy bước: “Đi theo ta, lùi lại phía sau!”
“Ầm ầm!” Lại thêm hai tiếng động nữa, thứ sinh vật đang ẩn phía sau cánh cửa dường như càng thêm điên cuồng. Ngay sau đó, một con mắt đỏ au đầy tơ máu bất ngờ áp sát lỗ nhỏ hình thoi trên cánh cửa, lộ ra ngoài.
May mà cả Cố Thậm Vi và Ngụy Trường Mệnh đều là người quen sống trong cảnh lưỡi dao l**m máu, tuy kinh hãi trong lòng nhưng không ai để lộ vẻ hoảng loạn.
“Ba… bốn… năm…” Đến bước thứ năm thì ánh mắt của con quái vật kia dần trở nên mơ hồ, như thể đã mất dấu nhân loại. Nó vẫn dán chặt vào mép cửa, đôi mắt đỏ lòm đảo quanh tìm kiếm, nhưng rốt cuộc cũng không tiếp tục đâm sầm vào cửa nữa.
“Thế này không ổn! Chúng ta có thể giết được con quái vật này, nhưng một là động tĩnh quá lớn, hai là thời gian không cho phép…”
Tổng cộng có chín cửa ải, bọn họ mới vượt qua hai. Mà chỉ xét riêng tiếng động con quái vật này tạo ra, đã đủ biết đây là thứ khó đối phó. Cho dù là nàng và Ngụy Trường Mệnh liên thủ, e cũng phải mất một khoảng thời gian.
Huống chi, ngay từ cửa ải đầu tiên, nàng lựa chọn không giao đấu với đám quái ngư chính là để giảm thiểu dấu vết. Càng ít để lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853715/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.