Cố Thậm Vi thu ánh mắt lại từ người Ngụy Trường Mệnh, ngẩng đầu nhìn về phía trước, liếc mắt một cái liền sững người.
Trước mặt là một hồ nước lạnh ngắt, nước hồ xanh biếc như ngọc, trông như một khối phỉ thúy được khảm thẳng xuống mặt đất. Trên mặt hồ, sát ngay làn nước, có một chiếc cầu mềm uốn lượn kéo dài.
“Nước không chảy, cũng không nhìn ra được nông sâu, nói không chừng chúng ta vừa bước lên cầu, sẽ có Bạch Cốt Tinh từ dưới nước thò tay lên, tóm lấy tay chúng ta.”
Nghe nàng nói vậy, trong mắt Ngụy Trường Mệnh lóe lên vẻ hứng thú: “Cố thân sự, ngươi nói xem, cái đầu óc của tên Tiêu Định này có phải có vấn đề không? Giường ngủ mà đặt ngay trên một cái đầm xanh thế này, lỡ đâu đang ngủ trở mình làm cái trồng cây chuối, chẳng phải là tự đội ‘mũ xanh’ lên đầu rồi à?”
“Người đang yên đang lành, lại tự rủa mình làm gì! À! Không chừng nửa đêm ông ta ngồi bên hồ mà khóc đấy! Ngươi có nhìn thấy bốn đứa con trai của ông ta chưa? Chậc, y hệt cái cơm ngũ cốc mà Lý Tam Tư thích ăn, dù bỏ chung một bát cũng chẳng phải cùng một nhà…”
Cố Thậm Vi nghe hắn líu lo không ngớt, cuối cùng cũng dần hiểu ra vì sao Trương Xuân Đình lại từng bẻ gãy cổ lũ chim sẻ ríu rít ngoài hành lang.
“Lúc trước ngươi ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng nhiều lời như vậy sao?”
Ngụy Trường Mệnh lắc đầu: “Ban đầu đều là theo đại nhân và Lý Tam Tư ra ngoài, hễ ta mở miệng là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853714/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.