Gia Luật Tầm dù có khách khí mấy đi nữa thì Hàn Thời Yến cũng sẽ chẳng khách khí nổi, huống hồ hắn vốn chẳng phải hạng người biết khách khí là gì.
“Dân gian đồn rằng tiểu vương gia mắc chứng bất lực, nay xem ra, e rằng là lời đồn thất thiệt rồi.”
Gia Luật Tầm nghe vậy, sống mũi cay xè, lòng dạ trăm mối ngổn ngang! Từ sau khi tin hắn không cử lan khắp Vương Đô, Hàn Thời Yến chính là người đầu tiên “giải oan” cho hắn!
“Rõ ràng đôi mắt này mới là bệnh nặng vào tim gan, bằng không thì sao đến một người sống sờ sờ trước mắt cũng nhận không ra? Hôm nay là ngày vui của Nhị công chúa, dù tiểu vương gia có muốn phá đám muội muội mình thế nào đi nữa… Ít nhất cũng nên nể mặt Nam Vương mà tránh gây chuyện thị phi. Lý lẽ đơn giản như thế, Hàn mỗ là kẻ từ nơi khác đến mà còn hiểu rõ, tiểu vương gia lại chẳng biết? Đúng là lời đồn sai lệch, e là phải sửa lại thành… ba chứng bệnh mới đúng.”
Hàn Thời Yến nói rồi, đưa tay chỉ vào trán, ánh mắt đầy thương hại nhìn Gia Luật Tầm.
Hai người giằng co gay gắt, khách dự tiệc vui không ít người đều túm tụm lại xem náo nhiệt.
Giờ lành còn chưa đến, tân lang tân nương chưa xuất hiện, bọn họ đến sớm, đã tám chuyện từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa đến chuyện tôn nữ của nhị bà cô hàng xóm tái giá thế nào rồi. Giờ nói thêm nữa thì não cũng sắp vắt khô. Vậy nên, màn kịch hay này đến quả thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853717/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.