Chuyện gì vậy? Cảm giác như bản thân mình cũng bị chửi ké một trận rồi.
Cố Thậm Vi thầm thở dài, lắc lắc đầu. Giá mà phụ thân nàng đúng thật chỉ là một chó hoang bên vệ đường thì tốt biết mấy.
Cho dù nàng phải mang cái tên “Cẩu Thậm Vi”, ngày ngày cùng cả nhà hái hoa, bắt cá, sống những tháng ngày vô lo vô nghĩ, còn hơn là vì những kẻ chẳng liên quan, vì những chuyện chẳng đáng, mà khiến cả nhà âm dương cách biệt.
Thấy Cố Thậm Vi ăn cá chậm lại, sắc mặt hơi u ám, ánh mắt Hàn Thời Yến lóe lên, ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
“Không biết Ngô Giang với bọn Ngụy Trường Mệnh có còn đang tìm cách liên lạc với chúng ta không nữa.”
Nghe đến mấy cái tên quen thuộc ấy, tinh thần Cố Thậm Vi liền phấn chấn hẳn lên: “Ta suýt chút nữa quên mất việc này rồi. Đừng lo, bọn họ sẽ không đến đâu. Trước khi rời đi, ta đã ra hiệu bằng tay với họ rồi. Giờ này chắc họ đang tìm đến đoàn thương nhân của Vương phu nhân để lấy quốc tỷ.”
Nàng nào phải Gia Cát Lượng tái thế, đương nhiên không thể liệu sự như thần.
Cũng chẳng thể biết rằng đến lượt bọn họ thì Chu Hoàn lại mang quân đến, vô tình giúp họ có cơ hội thoát khỏi việc kiểm tra.
Rõ ràng đang là thời điểm mấu chốt của một cuộc mưu phản, vậy mà cửa thành lại bất ngờ mở ra, để dân thường rời đi?
Không phải Cố Thậm Vi vô tình, mà là trong thời loạn thế, những kẻ bị quyền lực làm mờ mắt, làm sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853729/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.