Ba người sáu con mắt vây quanh Ngụy Trường Mệnh nhìn chằm chằm, thấy sắc mặt hắn hồng hào, thần thái như thường, ai nấy đều tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.
“Trường Mệnh huynh à, bụng huynh chẳng phải có hố không đáy đấy chứ? Người ta bảo bụng tể tướng có thể chèo thuyền, e là sau này huynh còn lợi hại hơn cả tể tướng rồi!”
Ngô Giang vừa đi vòng quanh Ngụy Trường Mệnh vừa giơ tay định vỗ lên bụng hắn, cái bụng bằng phẳng trông thật chẳng liên quan gì đến sức ăn kinh người kia, nhưng tay vừa đưa tới gần đã bị Ngụy Trường Mệnh túm chặt lấy!
Thấy Ngô Giang kêu đau, Ngụy Trường Mệnh hoảng hốt vội buông tay.
Hắn có chút ngượng ngùng gãi đầu: “Dạo gần đây thường ở cùng An Tuệ, toàn chơi kiểu thế này. Không ngờ lần này lại túm trúng thật.”
Lời này nghe sao mà thân mật, khiến Cố Thậm Vi không khỏi nghi hoặc, đảo mắt đánh giá Ngụy Trường Mệnh từ đầu đến chân.
Hôm nay hắn mặc bộ áo đỏ thẫm của Hoàng Thành tư, cả người toát ra tinh thần phơi phới. Nói gì thì nói, tên này tuy là kẻ miệng mồm ba hoa lười động não, nhưng trông lại không đến nỗi nào. Chỉ cần không mở miệng, cũng có thể coi là một thiếu niên tuấn tú, phong lưu tiêu sái.
“Ngươi với An Tuệ quan hệ tốt lắm à?”
Sắc mặt Cố Thậm Vi có phần phức tạp. Nàng chỉ mới rơi xuống vực một lần thôi mà, sao cảm giác như mình mất tích mười tám năm vậy?
An Tuệ thế nào nàng rõ. Tính tình cô nương đó cực kỳ lạnh nhạt, nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853733/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.