Thấy Tiểu Xuân Đình tròn mắt há hốc miệng, tiếng cười của Cố Hữu Niên lại càng vang dội hơn.
“Thật ra cũng chẳng phải dựa vào việc đánh cá mà sống qua ngày đâu, chỉ là so với ở trọ trong quán, ta thích ngủ trên thuyền hơn. Ban đêm nghe sóng ngắm trăng, nhấp chén rượu há chẳng phải vui thú sao?”
“Chờ ngươi lớn lên rồi sẽ hiểu có bao nhiêu thú vị.”
Vừa nói, Cố Hữu Niên vừa liếc nhìn bộ dạng rách rưới tả tơi trên người Tiểu Xuân Đình, gãi gãi đầu: “Ngươi cứ ở đây đợi, ta đi bên kia tìm người xin cho ngươi bộ đồ nào mặc được. Trước khi ngươi quay về, thì coi như là con ta. Nhớ kỹ, ta họ Quản tên Nhàn, ngươi gọi là Quản Bảo.”
Trương Xuân Đình cúi đầu nhìn cái bánh bao trong tay…
Vậy nên là… ăn bánh bao cho no bụng, nên gọi là Quản Bảo à?
Hắn đang nghĩ thế, thì thấy Cố Hữu Niên định nhảy xuống thuyền, theo bản năng vươn tay giữ chặt vạt áo của y.
Bước chân Cố Hữu Niên khựng lại, hắn cúi người xuống, đưa tay nhẹ xoa lên đầu Trương Xuân Đình: “Yên tâm, ta sẽ không bỏ ngươi mà đi.”
Trương Xuân Đình hít hít mũi, cúi đầu, nhanh chóng rút tay về, cắn chặt môi không để nước mắt rơi xuống.
Con thuyền đánh cá này nhỏ lắm, so ra còn bé hơn cả bốn bức tường từng giam cầm hắn, vậy mà không hiểu sao, hắn lại cảm thấy con thuyền nhỏ chòng chành này còn an toàn hơn cái viện sâu tường cao kia gấp bội…
Đến khi hắn tỉnh lại lần nữa, đã là sáng hôm sau.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853748/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.