Phương Triển và Hàn Kính Nghiêm còn chưa kịp kinh ngạc, đã thấy Cố Thậm Vi tụ khí đan điền ngay trước cửa ngục.
Nàng đột ngột vươn tay, mạnh mẽ kéo một cái, mấy tiếng “rắc rắc” vang lên dữ dội… Cánh cửa treo hai ổ khóa to vậy mà bị nàng trực tiếp giật bật ra.
Cố Thậm Vi tiện tay vứt cánh cửa sang một bên, Hàn Thời Yến theo sát bên cạnh nàng thì không chút do dự lao vào, lật người Tề Vương như lật bánh tráng, ngón tay chạm lên mũi y.
Hắn quay đầu lại, khẽ gật đầu với Cố Thậm Vi: “Còn thở.”
Vừa nói xong, hắn thẳng tay bấm mạnh vào nhân trung của Tề Vương, rồi nhét một viên thuốc màu nâu vàng vào miệng hắn ta.
Một loạt động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, khiến Hàn Kính Nghiêm trố mắt líu lưỡi.
Hai người này chẳng lẽ ngày ba bữa đều đi phá ngục hay sao…
Hắn thề rằng khi nãy Hàn Thời Yến bước chân vào phòng giam, dưới chân căn bản không hề khựng lại chút nào, thậm chí lông mày còn không nhíu một cái. Hắn hoàn toàn tin tưởng rằng ngay khoảnh khắc mình nhấc chân, Cố Thậm Vi sẽ giải quyết xong cánh cửa ngục, còn việc của hắn chỉ là vào xem Tề Vương còn cứu được hay không.
Hàn Kính Nghiêm nghĩ vậy, ánh mắt nhìn cổ tay mảnh dẻ của Cố Thậm Vi không khỏi trở nên phức tạp.
Hắn biết Cố Thậm Vi lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức này. Chỉ e nàng có thể một chưởng đập cho vị Hàn ngự sử tay trói gà không chặt kia dính thẳng vào tường!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853755/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.