Ngô Giang vừa nói vừa quay ngoắt người lại, lùi bước rồi làm một cái mặt quỷ với Hàn Thời Yến, sau đó nhảy về phía trước, lao thẳng vào cánh cổng lớn của Lục Dực lâu, “rầm” một tiếng vang dội, bụi bặm trên cửa lả tả rơi xuống.
Cố Thậm Vi đi ở phía trước, thấy vậy liền nhẹ nhàng điểm chân, một tay ôm lấy eo chưởng quầy Phách Tịch đang dẫn đường, kéo nàng lui lại về sau.
Ngô Giang bị bụi làm cho sặc đến mức cúi rạp người, nhắm chặt mắt, ho sặc sụa liên hồi.
“Thời Yến huynh, huynh thật quá nhẫn tâm! Thấy ta đâm đầu vào cửa mà cũng không hé răng!”
Hàn Thời Yến lặng lẽ lui lại mấy bước, vẻ mặt thản nhiên nhìn Ngô Giang, nói: “Ừm, dù sao ta cũng là kẻ nhỏ nhen mà.”
Cánh cửa bật mở, một nữ hài búi tóc nha hoàn ló đầu ra, thấy Ngô Giang thì giật nảy mình, vội đưa tay định đóng cửa lại.
Ngô Giang “phì phì” nhổ mấy ngụm bụi, một tay kẹt thẳng vào khe cửa, tay quấn băng, vẫn còn lấm tấm máu, đứa bé sợ kẹp trúng tay hắn, không dám đóng mạnh, vội buông tay nhảy lùi mấy bước.
“Chư vị, nương tử nhà ta đang trọng bệnh không thể tiếp khách, hôm nay Lục Dực lâu xin đóng cửa.”
Ngô Giang đẩy cửa bước vào: “Không phải đến làm khách, chúng ta là Khai Phong phủ đến điều tra án, có chuyện cần hỏi Lục Dực cô nương.”
Đứa bé đứng ngập ngừng, không biết phải tiếp lời thế nào, ánh mắt thấp thỏm ngó lên phía cầu thang.
“Tuyết Hoan, để các vị đại nhân lên đi. Ngươi đi mời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853768/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.