Trong lòng Cố Thậm Vi dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Nàng tung người nhảy xuống. Địa đạo này cao chỉ vừa đủ một người đứng, e rằng Hàn Thời Yến ở bên trong còn không thể đứng thẳng lưng. Ngoài thi thể kia ra, nơi góc tối còn đặt một chiếc rương gỗ long não thật lớn.
Cố Thậm Vi đứng trước thi thể, vươn tay gỡ tấm vải đen phủ trên đầu hắn xuống.
Đập vào mắt là một gương mặt có vài phần tương tự với Viên đại lang. Người này trợn tròn mắt, vẻ mặt hoảng sợ cực độ, không nghi ngờ gì nữa, chính là Viên Hoặc.
“Viên Hoặc chết rồi.” Cố Thậm Vi trầm giọng nói.
“Vết thương chí mạng là cây đinh quan tài cắm ở ngực, chỉ một đòn chí mạng mà thôi.”
“Ngoài ra, trên thi thể còn có dấu vết bị đánh đập tra tấn, nhưng xét theo vết thương thì hẳn là sau khi chết mới bị gây ra. Ta đoán là Tôn Trường Sơn hận hắn g**t ch*t huynh đệ mình, nên mới ra tay báo thù.”
“Cây đinh trên ngực này, chắc là từ trên cao bắn xuống, góc nghiêng khoảng thế này…” Cố Thậm Vi ngẩng đầu nhìn Hàn Thời Yến đang ngồi chồm hổm ở miệng hố, giơ tay ước lượng một độ nghiêng.
“Hẳn là Tôn Trường Sơn sau khi g**t ch*t Trịnh Đông liền ẩn nấp ở gần đây, hoặc trên mái nhà, hoặc trong tán cây cao rồi chờ đến lúc Viên Hoặc phát hiện trúng kế, cuống cuồng bỏ chạy thì bất ngờ dùng đinh quan tài hạ sát.”
“Sở dĩ không dùng cách chơi đùa như đối với Trịnh Đông bọn họ…”
Hàn Thời Yến nghe đến đây, liền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853773/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.