Hàn Thời Yến không lên tiếng, chỉ dán mắt nhìn Hàn Kính Nghiêm chằm chằm, ánh nhìn rực lửa không rời.
Hàn Kính Nghiêm tránh né ánh mắt của hắn, hồi lâu mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Y lớn hơn Hàn Thời Yến vài tuổi, có thể nói là nhìn hắn lớn lên từng chút một, trên đời này không ai rõ ràng hơn y: người trước mắt này cứng đầu cố chấp đến nhường nào, lại thích truy cứu gốc rễ sự việc ra sao.
Y vẫn còn nhớ rõ, năm Hàn Thời Yến mới tám tuổi, trong nhà có một vị tộc lão bệnh mất, bọn họ là hậu duệ dòng chính của Hàn gia, dĩ nhiên phải ở linh đường thủ hiếu.
Hai người vô tình nghe được lời thì thầm của một tiểu nha đầu lắm chuyện, nói rằng vị tộc lão kia căn bản không phải bệnh chết, mà là bị thiếp thất đầu độc. Một câu không biết là lời đồn hay lời bịa đặt, vậy mà Hàn Thời Yến lại cứ thế ghi tạc trong lòng.
Lúc đó đang là thời điểm tránh họ hàng để đóng nắp quan tài, Hàn Thời Yến không nói hai lời, liền lao thẳng về linh đường, đòi mở quan tài nghiệm thi.
Vị tộc lão ấy có tới tám nhi tử, người nào cũng đã bạc đầu. Với Hàn Thời Yến, ai nấy đều là bậc trưởng bối, phải gọi một tiếng bá phụ. Trong số đó không phải ai cũng làm quan, nhưng cũng có vài người tiền đồ hiển hách, khí thế bất phàm.
Sao có thể dung thứ cho một đứa trẻ con quấy nhiễu sự yên nghỉ của phụ thân?
Lúc ấy hai người bị vây quanh chặt như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853780/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.