Thôi Dĩ Hành nghe xong, khẽ bật cười.
“Lâu ngày không gặp, ta có nghe chuyện ngươi tung hoành khắp Bắc Triều vương đô, chém giết bốn phương, thật khiến người ta vừa khâm phục vừa hả dạ vô cùng. Trưởng tử nhà ta sắp tới tròn đầy tháng, nếu ngươi rảnh thì đến để hắn hưởng ké chút phúc khí, thế nào?”
Hàn Thời Yến trợn mắt kinh ngạc nhìn y: “Ngươi có con rồi sao?”
“Tuổi như chúng ta đây, phần lớn đều đã thành thân sinh con rồi. Năm xưa ta còn gửi thiệp mừng cho ngươi, Trường Quan còn mang tới một đôi ngọc như ý làm quà. Nương tử nhà ta đến giờ vẫn đặt cạnh giường trừ tà đấy!”
Trừ tà…
Hàn Thời Yến nghẹn lời, ánh mắt khẽ động, nhìn sang Thôi Dĩ Hành: “Ngươi và đại tẩu làm sao mà quen nhau vậy?”
Thôi Dĩ Hành sửng sốt, đánh giá Hàn Thời Yến từ trên xuống dưới, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, rồi như bừng tỉnh hiểu ra: “Ngươi có người trong lòng rồi à? Là chuyện tốt mà! Nhưng chuyện của ta thì là do phụ mẫu định đoạt, mai mối se duyên.”
“Nàng vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn tinh xảo, lại được nhà nuôi chiều từ bé, thật ra lúc đầu ta cũng không mấy vừa ý.”
“Năm đầu mới cưới, trong nhà loạn thành một nồi cháo, suýt nữa thì hòa ly. Nhưng cũng may là ta sớm tỉnh ngộ, dỗ dành cả nửa năm trời, giờ thì cuối cùng cũng coi như phu thê hòa hợp.”
Thôi Dĩ Hành thấy ánh mắt Hàn Thời Yến rõ ràng là có hỏi có ý, bật cười thành tiếng.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ chòm râu vốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853779/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.