Hàn Kính Nghiêm nói xong, nghiêm túc nhìn chằm chằm Hàn Thời Yến, hắn tưởng sẽ thấy trên khuôn mặt trẻ tuổi ấy là phẫn uất và bất cam.
Nhưng khiến hắn bất ngờ chính là, Hàn Thời Yến như thường lệ, không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Ánh mắt hắn bình tĩnh, mở cửa ra, tựa như chuyện vừa rồi trong phòng này chỉ là một cuộc đối thoại nhàn nhã về thời tiết gần đây ở Biện Kinh mà thôi.
“Mười ngày. Cho chúng ta mười ngày.”
Hàn Thời Yến nói xong, không quay đầu lại, rảo bước rời khỏi gian phòng, đi thẳng ra khỏi Đại Lý tự.
Lần này thì không gặp phải Thôi Dĩ Hành, chỉ thấy mấy tên “quan viên có tì vết” đang rụt cổ nấp sau cột trộm ngó hắn với vẻ mặt chột dạ.
Hàn Thời Yến liếc qua bằng khóe mắt, rất tốt!
Tên mập mạp bên trái thích ăn chơi sa đọa, vốn bị Quan ngự sử ép đến mức chui rúc trong quan tài chẳng dám hó hé, mấy tháng nay Quan ngự sử không còn, hắn lại đến Bắc Triều, tên này liền “trỗi dậy từ mồ”, lại bắt đầu nhảy nhót. Phải gõ đầu!
Còn lão già thấp bé bên phải thì nuôi một đứa con “gieo gió gặt bão”, mấy hôm trước tiểu tử ấy cưỡng ép dân nữ, chỉ vì nàng ta là mỹ nhân, hiện giờ Vương ngự sử đang ở Ngự Sử đài múa bút thành phong, mắng đến bọt mép tung bay, còn tuyên bố đanh thép: ngày mai tấu trình trước triều!
Tên ốm tong teo phía trước thì tư đức không đến nỗi nào, chỉ là buổi chầu sáng nay lại đánh rắm một cái rõ to trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853782/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.