Cố Thậm Vi nói xong, khẽ lắc đầu: “Huống hồ cũng chỉ là điều tra một vụ án mà thôi, có gì đáng để nghĩ đông nghĩ tây như vậy.”
Quan gia chưa chắc đã thực sự biết kẻ đứng sau là ai, chẳng qua chỉ là không muốn tiếp tục truy sâu nữa, sợ lại ép ra một Tề Vương thứ hai.
Năm xưa vụ án Phi Tước chẳng phải ông đã có tiền sử bịt tai trộm chuông rồi hay sao?
Cố Thậm Vi nghĩ thầm: nếu bọn họ không muốn tiếp tục điều tra, vậy thì cứ để bọn ta phát rồ một trận, ném thẳng kẻ đứng sau lên trước mặt Quan gia, xem ông ta còn trốn tránh được nữa không!
Cùng lắm thì nàng và Hàn Thời Yến lại cùng Ngô Giang bị đuổi khỏi Biện Kinh một lần nữa, thì đã sao? Dùng tiền của lão hoàng đế đi ngao du sơn thủy, chẳng phải mỹ sự nhân gian là gì?
Chỉ cần cô nãi nãi ta không một lòng cầu thăng quan, thì giáng chức cũng chính là đi xuân du mà thôi!
Hàn Thời Yến nghe xong, sảng khoái bật cười thành tiếng.
Hắn cầm thìa lên, xúc một muỗng canh rượu nếp hoa quế trước mặt, nhét vào miệng.
Đúng vậy! Chẳng qua chỉ là tra một vụ án, nghĩ nhiều thế làm gì?
Hắn nói, rồi quay sang Cố Thậm Vi: “Vật nàng muốn ta xem đâu?”
Cố Thậm Vi nghe vậy, cười ranh mãnh, lôi ra bức tranh do Mã Hồng Anh vẽ, đẩy đến trước mặt Hàn Thời Yến: “Ngươi xem thử, đây là tác phẩm của vị danh sư nào?”
Hàn Thời Yến đang nhai bánh trôi, vừa nhìn thoáng qua suýt nữa bị nghẹn, vội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853783/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.