Hàn đại nhân?
Tim Hàn Thời Yến khẽ chấn động, quay đầu liền chạm phải ánh mắt dò hỏi của Cố Thậm Vi.
Hắn lắc đầu, dứt khoát nói: “Không phải phụ thân ta. Phụ thân ta học vấn tầm thường, sao có thể có môn sinh?”
Tuy Cố Thậm Vi đã đoán được “Hàn đại nhân” mà Đào Nhiên nói tới có lẽ chính là phụ thân của Hàn Kính Nghiêm, tức Hàn đại bá, một trong tam công đương triều hiện nay.
Nhưng Hàn Thời Yến, ngươi dùng giọng điệu khẳng định như thế để nói phụ thân ngươi không ra gì, thật sự ổn chứ?
Một bên, Đào Nhiên thấy không khí có chút ngượng ngập, lúc này mới chợt nhớ ra Hàn Thời Yến cũng họ Hàn, hắn khẽ hắng giọng, không nhịn được muốn hòa hoãn bầu không khí:
“Ha ha ha ha, thật ra hắn cũng chẳng nhắc đến Hàn đại nhân nhiều lắm đâu. Có phải là do các ngươi cứ bắt ta phải chọn một người ra từ đám thấp bé, ta bèn thuận miệng nói một cái tên thôi mà?”
“Vả lại, phụ thân ngươi dù không có bản lĩnh cũng chẳng sao cả! Ông ấy cưới được công chúa kia mà! Hơn nữa tre xấu cũng mọc măng tốt, sinh ra được ngươi…”
Giọng Đào Nhiên càng nói càng nhỏ… đến cuối cùng thì hoàn toàn nuốt hết vào trong ánh mắt lạnh băng của Hàn Thời Yến, không còn một chút thanh âm nào nữa.
Cố Thậm Vi nghe vậy, đột nhiên nghẹn lời, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một chút thương cảm đối với Hoàng đế Đại Ung.
Nếu như Quan gia nghe được tiếng lòng của hộ vệ bên cạnh, sợ rằng sẽ thổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853990/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.