Cố Thậm Vi và Hàn Thời Yến liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy bất ngờ trước bộ dạng này của Đào Nhiên.
“Án thuyền chìm chở thuế ngân trên kênh đào, ngươi còn nhớ không?”
Nghe vậy, Đào Nhiên có phần sửng sốt. Hắn cầm lấy chén trà trên bàn, rót cho Cố Thậm Vi và Hàn Thời Yến mỗi người một chén trà lạnh, hệt như đã quên mất chuyện lúc nãy hắn vừa uống trực tiếp từ miệng bình.
“Chuyện thuế ngân, chẳng phải Khai Phong phủ do Vương phủ doãn đã tra xét rồi sao?”
“Vụ án này do Khai Phong phủ tiếp nhận điều tra, sao Hoàng Thành tư với Ngự Sử đài cũng nhúng tay vào? Những gì cần nói ta đã nói cả rồi.”
Đào Nhiên vừa nói vừa lắc đầu, hiển nhiên không mấy hài lòng khi phải lặp lại, nhưng nhìn đến thanh trường kiếm bên hông Cố Thậm Vi, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn kể lại một lần nữa.
“Ta thật sự không phát hiện điều gì bất thường. Vì để mất thuế ngân mà bị giáng chức, nghĩ lại còn thấy tức đến phát điên.”
“Ta nhớ hôm ấy trời trong mây tạnh, lúc Lý Kinh Triết và Giang Tuần giao bạc cho ta, niêm phong đã dán sẵn chỉnh tề. Chẳng phải lần đầu ta vận chuyển thứ này, ta với hai người họ cũng rất thân thiết.”
“Lý Kinh Triết tuy có chút lòng tham, hay nhận chút đút lót vặt, nhưng đó là ngân thuế, hắn làm gì dám động vào!”
“Còn Giang Tuần…” Đào Nhiên thở dài, “Hắn là người tốt, thật sự là quân tử. Thê tử hiện tại của ta Viên thị cũng là biểu tỷ xa của hắn. Giang Tuần ấy à,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853989/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.