Lão ngỗ tác không phải người kiểu cách, nghe vậy liền vịn tường đứng dậy. Vừa rồi ngồi quá lâu, giờ đứng lên chân tay vẫn còn tê rần.
Lão đứng nguyên tại chỗ một lúc, chờ đợi máu huyết lưu thông rồi mới bắt đầu lần mò bức tường phía mình.
“Gian mật thất này không lớn, nhưng ba người chúng ta đều mất đi tri giác, phải có người khiêng vào. Vậy nên nhất định phải có một lối vào đủ rộng.”
Cố Thậm Vi vừa gõ gõ đập đập, vừa suy nghĩ rồi nói: “Hơn nữa ba người chúng ta ở đây, nhưng không hề cảm thấy ngột ngạt. Điều này nói lên điều gì?”
Lão ngỗ tác nghe vậy cũng tỉnh cả người: “Nói lên là lối vào có khe hở, hẳn có luồng khí lưu thông. Tuy không thấy gió rõ rệt, nhưng nếu lần tới chỗ cửa, chạm vào tay hẳn là có thể cảm nhận được.”
Vừa nói lão càng thêm hăng hái mà dò xét.
“Không sai,” Cố Thậm Vi thấy ông cụ hăng hái, chân cẳng linh hoạt hẳn lên, trong lòng càng thêm vững dạ.
Nếu Hàn Thời Yến bên kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không kịp đưa Tiểu Táo Đỏ tới cứu họ, thì e là họ sẽ bị giam trong mật thất này suốt một thời gian dài.
Chết thì không đến nỗi chết, nhưng con người mà bị nhốt lâu trong nơi kín mít tối om, chỉ càng thêm tuyệt vọng. Nàng từng nghe nói, lúc Lý Tam Tư của Hoàng Thành tư thẩm vấn phạm nhân, có dùng hình phạt nhốt trong phòng nhỏ tối om như thế này.
Tìm việc cho lão ngỗ tác làm, để lão vận động chân tay, cũng giúp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854000/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.