Hắn đã nói muốn làm chỗ dựa cho Cố Thậm Vi, vậy thì sẽ là chỗ dựa kiên cố nhất.
Trương Xuân Đình nghĩ vậy, ánh mắt xa xăm nhìn về cánh cửa lớn khép chặt sau lưng Lý Tam Tư.
“Ta muốn tặng phủ Lỗ Quốc Công cho Trường Mệnh làm lễ mừng sinh thần, ngươi thấy thế nào?”
Đồng tử của Lý Tam Tư thoáng co lại dữ dội: “Phủ Lỗ Quốc Công có một hồ lớn, giữa hồ có thể nuôi cá, trên hồ có thể chèo thuyền… So với cái chuồng bồ câu chật hẹp hắn tự mua thì rộng rãi hơn gấp mấy lần. Đến lúc đó hắn cứ nhảy nhót la hét trong đó, cũng không quấy rầy hàng xóm láng giềng nữa.”
Trương Xuân Đình cụp mắt xuống, không nói gì thêm.
Hắn vòng qua Lý Tam Tư, đẩy cánh cửa phòng vốn đang đóng kín, đưa mắt nhìn ra hành lang ngoài cửa.
Nơi ấy treo một chiếc lồng chim trống trơn. Lồng chim toàn thân ánh vàng, là do những sợi kim tuyến xoắn lại thành, chỗ tinh xảo còn khảm thêm ngọc quý và trân châu một cách vừa vặn, không hề phô trương.
Trương Xuân Đình vung tay lên, “bốp” một tiếng.
Chiếc lồng chim ấy lập tức vỡ làm đôi từ giữa, nửa dưới rơi thẳng xuống đất, còn nửa trên vẫn treo lơ lửng, bị chấn động mà lắc lư không ngừng…
…
Cố Thậm Vi hoàn toàn không hay biết chuyện này.
Nếu nàng có mặt ở đây, chắc chắn sẽ kêu toáng lên: “Hoàng Thành tư chúng ta giàu thế cơ à! Đây là cái lồng chim làm bằng vàng đấy! Trương đại nhân, sao huynh lại nỡ xuống tay chứ? Huynh không cần thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854008/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.