Thấy Hàn Thời Yến có lời muốn nói lại thôi, Cố Thậm Vi đã giơ ngón trỏ đặt lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng.
Nàng gối hai tay sau đầu, cười tủm tỉm nhìn Hàn Thời Yến nói: “Ta biết ngươi thấy bây giờ không phải lúc đi điều tra cái chết của Chu Chiêu. Dù sao thì vụ giết người từ mấy năm trước ấy, thoạt nhìn chẳng liên quan gì đến vụ án Phi Tước hay vụ thất thoát thuế ngân mà chúng ta đang tra.”
“Nhưng lúc nãy ngươi nhắc đến án của Chu Chiêu, trong đầu ta có cái gì chợt lóe qua một cái, lại không sao nắm bắt được.”
“Lần trước ta cũng có cảm giác thế, sau cùng thì nghĩ ra được là ‘đồng hương’.”
Hàn Thời Yến nhìn người trước mắt cười như gió xuân, đột nhiên như bị mê hoặc, khẽ gật đầu.
Đợi đến lúc hoàn hồn lại, thì Cố Thậm Vi đã sải bước đi ra ngoài mất rồi.
Hàn Thời Yến trông theo bóng lưng nàng, mặt mày lập tức đen lại, trong lòng không nhịn được mà âm thầm khinh bỉ bản thân mấy phần.
Không lẽ Quan gia đã học được chiêu “đánh trâu cách núi” rồi ư? Ban nãy đập hắn một cái, suýt chút nữa là đập bay cả đầu óc của hắn luôn rồi!
Hắn đang nghĩ thế thì ánh mắt chợt sáng lên, quay sang nói với Cố Thậm Vi: “Loại khả năng đầu tiên nàng nói không quá có thể. Vụ án ấy có ghi chép trong Khai Phong phủ, Nếu khi đó Chu Chiêu trúng độc châm khiến toàn thân cứng đờ, thì lão ngỗ tác khám nghiệm hẳn đã phát hiện ra rồi.”
“Còn như khả năng thứ hai…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854011/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.