Vương ngự sử ban đầu vẫn còn mù mờ, nhưng ngay sau đó nhớ tới chuyện buổi thiết triều hôm nay, ánh mắt sáng rực lên đầy hứng khởi.
Ông ta đột ngột vỗ mạnh vào đùi mình một cái, kinh hô thành tiếng: “Xong rồi! Manh mối các ngươi đi là sai rồi! Căn bản không tra ra được là ai đâu!”
“Bởi vì hai lão kia đều đã đi cả rồi!”
Vương ngự sử vừa nói, vừa đau lòng tiếc hận: “Chuyện này ta nhớ rõ rành rành. Khi đó phu nhân nhà ta thu gom dược liệu khắp nơi, ngay cả Bắc Triều và Tây Hạ cũng càn quét một vòng, vì nghĩ rằng cứu tế có triều đình lo, nhưng sau đại nạn thì dễ sinh ôn dịch…”
“Không chỉ có vậy, còn có cả phèn chua dùng để lọc nước, thậm chí còn có cả lều trại mà đám Man Di hay dùng… Còn có toàn bộ y sinh trong y quán nhà ta. Một đội ngũ rầm rộ đi theo triều đình thành hai lượt.”
Cố Thậm Vi và Hàn Thời Yến đưa mắt nhìn nhau, không kìm được mở miệng hỏi: “Chỉ để trị thủy mà đến cả Thái sư, Thái bảo cũng phải đích thân đi? Vậy chẳng phải Quan gia mất đi đôi tay đắc lực?”
Nghe nàng hỏi, trên mặt Vương ngự sử hiện rõ vài phần đắc ý.
“Cố thân sự còn trẻ, chắc chưa thấu nỗi khổ của đám lão đầu chúng ta đâu nhỉ? Lúc xảy ra thủy tai là giữa mùa hạ, hoặc mưa to như trút, hoặc nắng gắt như thiêu, thả một con trâu ra đó ngồi lì trên đê cả tháng trời, cũng thành thịt trâu khô mất thôi!”
“Huống hồ hai lão
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854014/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.