Giang thái sư không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa, dường như đang chờ đợi điều gì.
Gần như cùng lúc, bên ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc của Lý Minh Phương: “Phụ thân, giờ lành cũng đã đến. Đại nhân Lý Trường An của Xu Mật viện đã đứng đợi ngoài cửa rồi.”
Cố Thậm Vi sâu kín liếc nhìn Giang thái sư một cái, rồi bước lên một bước…
Một bên, Thường Âm tưởng nàng định ra tay, lập tức đưa tay kéo Giang thái sư ra sau. Nào ngờ thân hình Cố Thậm Vi chợt loé, không những khiến hắn bắt hụt, mà còn một tay túm lấy vạt áo Giang thái sư, xoay người ông lại, ép chặt ông vào cửa.
Ngay lúc Giang thái sư cảm thấy trời đất quay cuồng, hoảng hốt chưa kịp định thần, Cố Thậm Vi đã buông vạt áo ra, đưa tay nhẹ nhàng vỗ phẳng những nếp nhăn bị nàng nắm ra.
“Xem ra hôm nay ta không nói thêm được gì nữa rồi. Không sao cả. Lần sau, ta sẽ mang theo chứng cứ xác thực, gặp lại nhau tại công đường Khai Phong phủ.”
“Thiên đạo rành rành, nợ máu trả máu!”
Cố Thậm Vi vừa nói vừa nghiêng người sang bên, nhường ra một lối đi cho Giang thái sư.
Nàng lặng lẽ dõi theo bóng lưng Giang thái sư rời đi, rồi lại nhìn sang Lý Minh Phương đang đứng bên cạnh, vẻ mặt rụt rè dè dặt, ánh mắt nàng càng trở nên sâu xa khó dò.
Giang thái sư quả thật không phải kẻ tầm thường.
Tuy ông ta mở miệng toàn những lời đường hoàng chính nghĩa, nhưng hôm nay tới gặp nàng, kỳ thực chỉ vì ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854019/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.