Tôn mụ mụ lại lắc đầu: “Lão nô không dám điều tra rầm rộ, nên đương nhiên cũng chẳng tra ra được manh mối gì.”
“Nàng ấy thân thiết với một tiểu cung nữ tên là Thanh Lam. Thanh Lam nói nhà Phúc Nhã có chút của cải, biết đọc biết viết, có một người thúc phụ làm tri huyện ở Tô Châu. Thanh Lam từng thấy Phúc Nhã thêu một chiếc khăn tay, trên đó thêu một chữ Khang.”
Nghe vậy, Cố Thậm Vi lập tức liếc nhìn Hàn Thời Yến, cả hai đều cảm thấy đầu óc mơ hồ. Trước đó, bọn họ còn tưởng Tôn mụ mụ đã tra ra mối liên hệ giữa Phúc Nhã và Lý Thường.
Nào ngờ… “Khang” với “Thường” thì cách nhau một trời một vực, tám sào cũng chẳng chạm được tới nhau.
Cố Thậm Vi nghĩ vậy, bèn hỏi thẳng: “Vậy Phúc Nhã có qua lại gì với thị vệ Lý Thường không?”
Tôn mụ mụ do dự một lát, rồi hạ giọng nói: “Thanh Lam từng thấy hai người họ nói chuyện với nhau, nhưng cũng không có gì là thân mật đặc biệt. Có điều, Phúc Nhã cũng họ Lý, tên thật là Lý Dương.”
“Về sau án Phi Tước xảy ra, trong cung lập tức gió thổi cỏ lay, lão nô không dám tiếp tục truy xét nữa.”
“Hơn nữa, sau đó cũng không ai đem cái chết của Phúc Nhã ra làm cớ để hãm hại tiểu thư, nên chuyện càng ít càng tốt, chúng ta cũng không điều tra thêm làm gì.”
Tôn mụ mụ suy nghĩ một lúc, xác nhận không còn gì sót lại, bèn trịnh trọng nói: “Đây là toàn bộ những gì tiểu thư cùng lão nô biết được.”
Cố Thậm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854021/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.