Lời lão thái giám vừa dứt, Cố Thậm Vi lập tức quay đầu nhìn sang Ngụy công công, thấy sắc mặt hắn cũng đầy kinh ngạc, không có vẻ gì là giả bộ.
Nàng khẽ nhíu mày, hỏi thẳng lão thái giám: “Xác định là đã chết thật sao? Trước khi chết có ai nghiệm thi thể chưa?”
Lão thái giám phủ phục sát đất, thân mình khẽ run: “Chết cứng rồi ạ! Lúc ấy bọn nô tài đến cung của Thẩm tiệp dư để khiêng thi thể. Thi thể mà lão nô từng thấy, không kém gì mấy tên ngỗ tác trong nha môn đâu. Lão nô nhìn thấy cái xác ấy, giống như là bị người ta siết cổ chết rồi mới bị treo lên vậy.”
“Sau gáy Phúc Nhã có vết hằn do dây siết. Thường thì người tự treo cổ chỉ có vết hằn ở phía trước cổ, sau cổ sẽ không có. Nếu sau cổ cũng có, thì nhất định là do bị vòng dây siết chặt hoặc dây bị vắt chéo mà chết.”
“Chỉ là, bọn nô tài chỉ phụ trách khiêng xác. Việc khám nghiệm thi thể, thường là do các ma ma trong cung hoặc ngự y phụ trách. Đến lượt bọn nô tài tới thu xác, thì người ta đã xem xét xong cả rồi.”
Người chết trong cung, đủ mọi cách chết quái dị, chẳng biết sẽ còn vướng bao nhiêu rắc rối phía sau. Không ai hỏi thì bọn họ đương nhiên cũng sẽ ngậm miệng như hến.
“Lúc ấy có năm người chúng ta khiêng xác ra ngoài, vừa đào xong hố chuẩn bị chôn, quay đầu lại thì cái xác đã biến mất rồi.”
“Lão nô còn nhớ rất rõ, khi ấy đúng vào lúc gà gần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854023/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.