“Giang thái sư chẳng phải là người tốt sao?”
“Nếu là người tốt, Khai Phong phủ có bắt ông ta không? Phủ doãn đại nhân chẳng phải là Thanh Thiên Đại Lão Gia ư!”
“Hàn ngự sử là chuyên trị tham quan đó! Thấy hai người mặt mũi hung dữ kia chưa? Là cùng một phe với Hàn ngự sử đó.”
Giang thái sư nghe những lời bàn tán, sắc mặt lạnh lẽo như nước, Cố Thậm Vi và Ngô Giang thì nghiến răng nghiến lợi.
Cùng điều tra một vụ án, cùng đòi lại công bằng, cớ sao Hàn Thời Yến thì lại được lòng dân chúng, còn đến lượt nàng và Ngô Giang thì lại thành “hung thần ác sát”? Hoàng Thành tư của bọn họ vốn đã không được ai ưa cũng thôi, rõ ràng trước kia Ngô Giang cũng khá được lòng dân kia mà…
Cố Thậm Vi nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể quy kết một điều: đám người kia không chỉ xem trọng tiền tài, mà còn xem cả mặt mũi. Tiền thì nàng không có, mặt thì Ngô Giang lại không có.
Từ phủ Giang thái sư đến nha môn Khai Phong phủ, khoảng cách không xa, nhưng đoàn người lại đi rất chậm. Hệt như một chuỗi ngọc tránh nước đang di chuyển, đi đến đâu, dòng người mới tách ra nhường đường đến đó.
Cố Thậm Vi đi sau lưng Giang thái sư, chăm chú nhìn bóng lưng ông ta.
Bỗng thấy từ trong đám đông vươn ra một bàn tay đen nhẻm nhỏ xíu, chớp mắt đã sờ trúng thắt lưng sau của Giang thái sư!
Giang thái sư rùng mình một cái, tức giận quay phắt lại, môi run rẩy như thể sắp mắng ra một tiếng “lưu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854030/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.