Phủ Giang thái sư cách hoàng cung chẳng xa, nằm ở vị trí đắc địa nhất trong thành Biện Kinh.
Thực ra Cố Thậm Vi từng đến nơi này một lần. Khi ấy nhà họ Giang đang mai mối cho Giang Tứ Lang một cô nương, lúc đó hắn và Lý Minh Phương ngược nhau mỗi ngày đến mức trời đất đảo điên.
Nàng cõng Lý Minh Phương phi thân tới chân tường phủ Thái sư, ném ba con gà rừng biết bay vào sân của Giang Tứ lang, sau đó len lén thưởng thức một màn gà bay chó sủa náo loạn cả viện.
Hồi ấy tuổi còn trẻ, lòng còn cuồng ngạo, nào từng nghĩ quyền thế nhà Thái sư lại lẫy lừng đến thế?
Khi ấy nàng chỉ một lòng một dạ cho rằng Lý Minh Phương tâm hồn thanh khiết như tiên, là điều quý giá nhất. Giang Tứ Lang nếu đã ba lòng hai dạ thì vốn chẳng xứng với nàng.
Nàng cùng Lý Minh Phương nằm rạp trên mái ngói, ngắm nhìn đám thư sinh Giang gia tay trói gà không chặt đuổi bắt lũ gà khắp viện, nàng xem đến vui vẻ cười vang, nhưng quay đầu lại thì thấy Lý Minh Phương vừa cười vừa rơi lệ.
Chính khi đó nàng đã tự hỏi, thứ tình cảm khiến người ta phải rơi lệ, rốt cuộc có gì hay?
Chuyện cũ như mây bay.
Phủ Thái sư vẫn là bộ dáng cũ năm xưa, thế nhưng cảnh còn người mất.
Cố Thậm Vi còn đang ngẫm về quá khứ thì đột nhiên bên tai vang lên một tiếng gầm giận dữ long trời lở đất, kế đó là tiếng đập cửa vang như mưa đá dội xuống.
Nàng nhìn ra trước thì thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854029/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.