Tề Vương đương nhiên là đã phát hiện ra manh mối, nếu không thì năm xưa cũng chẳng phái Mã Hồng Anh đi tìm Giang Tuần.
“Năm đó ở Tô Châu nhất định đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa.”
Cố Thậm Vi nghe Tề Vương lảm nhảm như vậy, chẳng biết phải nói sao.
Chẳng trách tên này tạo phản không thành! Nhìn cái đầu óc của hắn xem, nuôi bao nhiêu cao thủ giang hồ, cuối cùng cũng chỉ để làm cảnh! Nghe xem hắn nói gì kìa? “Kinh thiên động địa” là chuyện gì, ngươi nói rõ ra đi chứ!
Rõ ràng là chẳng biết gì hết!
Vẽ vời ra một màn “ngọc tỷ hóa chim sẻ” loè thiên hạ, kết quả giữa đường lại bị người khác nẫng tay trên!
Tính toán trăm phương ngàn kế phái người đến Tô Châu, rốt cuộc lại phát hiện cái gọi là “chuyện kinh thiên động địa”! Vậy thì giữ ngươi lại có ích gì?
Tề Vương quỳ đó, gông cùm trên người nặng nề khác thường, đè ép đến mức hắn gần như không thở nổi. Nhưng thứ khiến hắn khó chịu nhất không phải là gông xiềng, mà là cảm giác bị ánh mắt sắc bén của Cố Thậm Vi đâm thẳng vào người, như thể chỉ cần hơi sơ ý là sẽ bị ánh nhìn kia bắn thủng ngay tức khắc!
Tề Vương run lên một cái, vô thức muốn với tay lấy ống thăm quẻ, nhưng tay chỉ lắc lư được vài cái đã bất lực rũ xuống.
Giờ đây tay hắn bị khóa lại, mặc tù phục, ống thăm quẻ từng không rời người đã sớm chẳng thấy đâu.
Cố Thậm Vi thấy bộ dạng như vậy của hắn, trong lòng càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854064/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.