Cố Thậm Vi vừa nói, lại chưa vội mời nhân chứng ra mà tiếp tục thuật lại vụ án.
“Khang Dụ vừa chết, chẳng còn ai kiên quyết cắn chặt không buông Giang thái sư nữa. Nhưng ngươi làm chuyện mờ ám, trong lòng vẫn thấp thỏm, lo sợ Hạ tri huyện lại trở mặt.”
“Thế là nghĩ ra một kế mượn dao giết người. Ngươi âm thầm gửi mật tín cho Quan ngự sử, tố cáo tri huyện Trường Châu Hạ Trọng An. Hạ Trọng An vừa chết, ngươi lại lo ba trang sổ sách còn sót rơi vào tay kẻ khác, nên phái Viên Hoặc xuống Giang Nam.”
Cố Thậm Vi ngẩng đầu nhìn về phía Vương Nhất Hòa đang ngồi trên công đường: “Viên Hoặc thân là Phó đô kiểm điểm của Điện Tiền tư, vốn phải chịu trách nhiệm bảo vệ các quý nhân trong cung.”
“Thế mà hắn lại mượn danh nghĩa Thái hậu để đi Giang Nam, trên đường còn dùng lời ngon ngọt lừa gạt, lấy đi ba trang sổ sách mà hai ái nữ của Hạ tri huyện mang theo bên người.”
“Chỉ là trên đường xảy ra sơ suất. Hai tiểu thư nhà tri huyện gặp phải thủy phỉ, Viên Hoặc tuy giết sạch bọn chúng, nhưng lại không phát hiện còn một kẻ may mắn thoát chết.”
“Người đó, chính là tên sát nhân điên loạn mấy ngày trước từng gây chấn động Biện Kinh. Vì sao hắn lại giết Viên Hoặc, chắc mọi người cũng đã rõ.”
“Xin các vị hãy nghĩ kỹ mà xem, vì sao hắn không giết sớm, cũng chẳng giết muộn, mà lại đợi đến khi Viên Hoặc cùng Tề Vương đạt thành thỏa thuận, mới ra tay sát hại?”
Nói đến đây, Cố Thậm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854065/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.