Ngày hôm sau.
“Không được, nói không được chính là không được!” Ngưng Hương chắn lưng đứng ở trước cửa phòng, rống to với một khối băng đầu gỗ, hai má đỏ bừng.
Lam Phong ở một bên nhìn, không nói một lời, cũng không chen vào.
“Thuộc hạ phụng mệnh Thừa tướng bảo vệ phu nhân.” Khối băng đầu gỗ có gương mặt lạnh lùng, làn da hơi đen, nhưng là một nam tử ngũ quan tuấn mỹ.
“Thừa tướng nói cần người bảo vệ tiểu thư nhà ta lúc nào, ngươi là một đại nam nhân, Thừa tướng làm sao sẽ để cho ngươi đến?” Ngưng Hương đỏ mặt tía tai, sáng sớm đã cãi nhau với khối băng sơn này.
Khối băng đầu gỗ nghe vậy trong mắt lóe lên một tia băng lãnh cùng sát ý, đi một bước đến trước mặt Ngưng Hương.
Bị đôi mắt như gió rét tháng ba kia trừng, kiêu ngạo của Ngưng Hương nhanh chóng bị đè xuống, hai bước lùi ra phía sau Lam Phong, kéo y phục của Lam Phong nói: “Lam Phong, ngươi động thủ đuổi hắn đi, hắn nhất định không có lòng tốt gì đâu!”
“Ta…” Lam Phong còn chưa nói, cánh cửa “két” một tiếng mở ra, nữ tử đi ra ngáp liên tục. “Phu nhân!”
Kiều Linh Nhi híp mắt, tóc cũng có chút rối, không quá hữu hảo hỏi: “Sáng sớm đã ồn ào cái gì hả?”
“Tiểu… phu nhân, khối băng lớn này nói Thừa tướng bảo hắn đến bảo vệ người, chết ỳ ở chỗ này không chịu đi.” Ngưng Hương lập tức nhảy tới bên cạnh Kiều Linh Nhi, trừng núi băng.
Ánh mắt của Kiều Linh Nhi cũng rơi vào trên người nam tử có khuôn mặt tuấn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-phu-nhan/2150111/quyen-1-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.