Chương 76: Tự thú
Quả nhiên quan binh bao vây ngọn đồi nhỏ này kín mít nhưng không sao vào được. Họ còn định đốt núi nhưng lửa không cháy vào. Tôi và Cơ Ngọc đứng trên núi nhìn đám quan binh dưới chân núi bất lực giận dữ, nhất thời rất an toàn.
“Nàng đoán xem khi nào họ mới rút?” Cơ Ngọc lười biếng hỏi.
“Chắc phải mười ngày nữa, Tống quốc và Triệu quốc chắc cũng có động tĩnh rồi.” Tôi đáp.
Chúng tôi tìm một hang động tránh gió, trời đã vào đông nên đêm khá lạnh. Cơ Ngọc kiếm nhiều củi chất đống rồi đốt, con dao găm quý giá của hắn hạ mình làm việc chẻ củi, thái thịt.
Lúc Cơ Ngọc làm việc, tôi khoanh chân ngồi trong hang, chống cằm nhìn hắn. Hắn xắn tay áo làm việc gọn gàng, rõ ràng trông hắn như công tử tay không nhúng nước xuân, sao lại thạo mấy việc này thế.
“Hồi nhỏ chàng thế nào?” Tôi không nhịn được hỏi.
“Hừ, nàng hỏi A Yêu?” Cơ Ngọc giọng không vui đáp. Hắn soàn soạt ném củi mới chẻ vào lửa, quay lại ngồi dựa vào tôi. Thấy tôi hiểu ý ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn, Cơ Ngọc hài lòng cong môi nói tiếp.
“Đàn, múa kiếm, trốn cung bị bắt về, rồi lại trốn. Lần gặp nàng là lần đầu ta trốn xa thế, sau đó Cố Linh ngày nào cũng canh chừng ta, không để ta trốn khỏi Lạc Ấp nữa.” Cơ Ngọc gác chân trái lên chân phải, tay trái đặt lên đầu gối, thong thả cười: “Ngày đó thật là vui vẻ. Trừ việc ai cũng tin cha ta là người tốt ra thì chẳng có gì phiền lòng.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-sac-thai-le-thanh-nhien/1800443/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.