Lúc hoàng hôn, các anh em kết thúc buổi tập luyện của một ngày, từ thao trường trở về.
Mộ Bác Văn lau mồ hôi, đi đến đằng sau Mộ Tu Kiệt.
“Anh cả, những anh em nay đều có năng lực của riêng mình, em thấy, không cần quá lâu thì có thể trực tiếp dùng được rồi.”
“Ừm” Mộ Tu Kiệt gật đầu, không có bình luận nhiều.
Mộ Bác Văn chần chừ một lát, mới hỏi: “Anh muốn khi nào bắt đầu phản kích?”
Anh bây giờ là tổng giám đốc của Mộ Thị, tóm lại không thể cứ ở nơi này mãi được.
Mộ Văn Bác thật ra biết, anh cả ở lại nơi này, muốn cùng các anh em tập luyện, chẳng qua cũng chỉ là một phần nguyên nhân rất nhỏ.
Thật ra những người này nhận tiền, sau khi thấy được khí phách của cậu cả Mộ, trên cơ bản đều sẽ không hối hận rời khỏi.
Dù sao, cậu cả Mộ có thể cho bọn họ một tương lai, so với những ngày tháng ở A Lí Hãn chiến loạn, không biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Cộng thêm, chỉ cần ở Bắc Lăng nghe ngóng ba chữ cậu cả Mộ này, ai không biết có bao nhiêu lợi hại chứ?
Đi theo lão đại như vậy, tương lai nhất định làm lên việc lớn, người từ bỏ cơ hội tốt như vậy, tuyệt đối không nhiều.
Bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể làm việc, huấn luyện, có điều khiến mọi người học được hợp tác đoàn kết.
Nhưng anh cả của anh ta căn bản không cần thiết cứ phải ở đây, nguyên nhân quan trọng nhất ở lại nơi này, còn không phải vì Cố Cơ Uyển
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-sung/263211/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.