Khi Cố Cơ Uyển trở về, Tần Chi Châu vẫn đang nghỉ ngơi trong phòng học.
Tô Tử Lạp không biết đã lấy lọ đâu thuốc ở đâu, đang xoa ngón tay cho cậu.
“Lo không?” Dầu thuốc có mùi rất thơm, Cố Cơ Uyển ngửi thấy nó cảm thấy rất sảng khoái.
“Có chút.” Tần Chi Châu nói thật.
Điều cậu sợ không phải là cậu không thể tự mình vẽ xong mà là cậu không thể giúp Lưu Thượng vẽ nhiều nhất có thể trong thời gian quy định.
Nếu không đủ đường viền, e rằng Lưu Thượng sẽ không xong.
“Đừng quá căng thẳng, sẽ không có chuyện gì đâu” Cố Cơ Uyển vỗ vai cậu.
Mũi Tô Tử Lạp còn thính hơn chó: “Uyển, cậu đi ăn lẩu!”
“Ừm”
“Quá đáng! Cậu không đưa chúng tớ đi cùng!” Ăn một mình khó béo, thảo nào cô gầy như vậy!
“Lần sau đưa các cậu đi” Hôm nay cô ăn chán rồi: “Tối mai chúng ta ăn mừng bước vào trận chung kết.”
“Sao cậu biết là có thể vào?”
“Chắc chắn là có thể mà!”
Hạ Lăng Chi từ bên ngoài đi vào, nhìn Tân Chi Châu: “Nhóm phải đi điểm danh.”
“Đi thôi, chúng ta cùng đi.”
.. Lần này bước vào hội trường, mọi người mới thực sự cảm nhận được quy mô của một đội truyện tranh thành thục.
Người ta đều có một nhóm trợ lý mặc đồng phục, một đội có ít nhất một chục người tập hợp lại với nhau.
Mà bọn họ, thưa thưa thớt thớt, ba ba hai hai, trông thật là tồi tàn.
“Đó là đội của Thư Lôi.” Hạ Lăng Chi nhìn chằm chằm vào lối vào của hội trường, đột nhiên thì thầm.
Mọi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-sung/712760/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.